Chu Nguyên Chương lạnh lùng quét mắt nhìn quanh văn võ bá quan một lượt. Ánh mắt hắn lướt tới đâu, quần thần đều nhao nhao cúi đầu tới đó, chẳng ai dám nhìn thẳng.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm trên triều đường rốt cuộc cũng lắng xuống, Chu Nguyên Chương lúc này mới hừ lạnh một tiếng.
"Chuyện Tống Ẩn nhận bạc của thương nhân, ta đều biết rõ."
"Thế thì đã sao? Chẳng lẽ các ngươi còn muốn đàn hặc ta bao che cho Tống Ẩn tham ô hay sao?"




